Mã Sơn và Tra Na Lệ ở trong căn phòng suite sang trọng trên du thuyền.
Tra Na Lệ cười hỏi Mã Sơn: "Anh tin thằng Abhishek đấy đến mức giao cả cái thuyền này cho hắn luôn à?"
Mã Sơn nói: "Sao lại không tin? Hắn có thể đặt bom trên thuyền rồi cho nổ chết anh à?"
"Không tới mức đặt bom, nhưng cũng chẳng biết con thuyền này sẽ đi về đâu nữa." Tra Na Lệ nói.
"Nó đi đâu thì đi! Đánh một giấc no tròn trong căn phòng sang trọng nhất trên chiếc du thuyền sang trọng bật nhất thế giới mới là cái đáng quan tâm!"
Mã Sơn chợt bế ngang người Tra Na Lệ lên.
Tra Na Lệ rên lên khe khẽ, cả hai lăn lên giường.
...
Abhishek bước vào khoang hàng hóa đổ nát, gạt đám dây mây dây leo um tùm sang một bên, nhìn thấy khuôn mặt xấu xí đáng sợ của Tolama sau khi biến hình.
"Hoá ra đây là hình dáng thật của tộc Rakshasa!" Abhishek lẩm bẩm.
Tolama mở mắt ra, mấp máy môi, phát ra âm thanh yếu ớt đầy khó nhọc: "Mau cứu tôi với!"
Abhishek không vội cứu lấy bà ta mà chỉ đứng đó nhìn Rakshasi đang bị dây leo quấn lấy hệt như đang ngắm một bức tranh.
"Tôi thật sự rất tò mò rằng, rốt cuộc tộc Rakshasa của bà là người, hay là quỷ?"
Ánh mắt Tolama hiện lên vẻ kinh ngạc như thể không muốn tin vậy, tại sao một con chó nghe lời chủ như Abhishek lại dám nói chuyện với bà ta như thế chứ?
"Cậu đang nói gì thế"
"Ồ, bà không nghe rõ hả? Tôi nói là, rốt cuộc, tộc Rakshasa của bà là người, hay là quỷ?"
"Abhishek! Cậu muốn chết à?"
"Hờ…" Abhishek phì cười, sau đó làm ra vẻ cầu xin tha thứ: "Ế, tha cho tôi đi mà, Tolama, nữ thần của tôi, nữ chủ nhân của tôi ơi! Há há há há…"
Hắn vừa dứt lời đã phá lên cười, khinh khỉnh vô cùng.
Tolama tức giận quát: "Abhishek! Cậu chán sống rồi à! Mau thả tôi ra!"
"Thả bà ra để bà giết tôi à? Bà nghĩ thằng này ngu tới mức đấy hả?" Abhishek cười mỉa: "Lúc bà coi tôi không khác gì một con chó, bà có nghĩ tới cảnh ngày hôm nay không?"
"Cậu muốn làm gì?"
"Làm gì à?" Abhishek rút súng lục ra, chĩa thẳng vào đầu Tolama.
"Hừ, cậu nghĩ làm vậy là có thể giết tôi sao?" Tolama cười đầy lạnh lùng.
Tiếng súng vang lên, viên đạn bắn thẳng vào đầu Tolama.
Trán bà ta lủng một lỗ lòi cả thịt tím bầm ra, một ít chất lỏng màu xanh lam sền sệt chảy ra.
Nhưng bà ta không chết, biểu cảm trên khuôn mặt đầy dữ tợn: "Abhishek! Cậu chết chắc rồi!"
Abhishek thổi nhẹ vào nòng súng: "Chà! Tôi chỉ thử coi coi một khẩu súng hiện đại có thể bắn nát đầu một con quỷ Rakshasa hay không thôi mà. Xem ra bắn thì nát thì được đấy, nhưng đúng là không thể giết."
"Biết là không giết được mà còn không lẹ cái tay thả tôi ra?" Tolama gào lên, há miệng làm lộ hàm răng sắc nhọn ra. Tiếc thay là cơ thể bà ta bị dây mây trói chặt, đến cả pháp lực cũng chẳng cách nào thi triển được.
"Tôi có nói là muốn giết bà bằng súng đâu, tôi chỉ thử uy lực của viên đạn mà thôi." Abhishek cất súng đi, sau đó lấy một chiếc bật lửa ra, bật tách một tiếng: "Đốt bằng lửa chắc cũng cũng đủ đốt chết bà rồi nhỉ?"
Khuôn mặt dữ tợn của Tolama lộ ra vẻ châm biếm: "Đốt đi, xem xem cậu có đốt chết tôi nổi không, đốt đi!"
Nhưng Abhishek lại dập lửa, cười nói: "Bà tưởng tôi ngu tới vậy hả? Lúc tôi lấy bật lửa đốt cháy chỗ này, đám dây leo héo khô trên người bà cũng bị cháy rụi và rồi bà sẽ trốn thoát, đúng không?"
Hắn cất bật lửa đi rồi búng tay, một ngọn lửa nhỏ xíu to hơn hạt đậu một tí xuất hiện trên đầu ngón tay hắn, tinh khiết hệt một viên đá quý đang nhảy múa.
"Ngọn lửa vực sâu?" Tolama kinh hãi: "Cậu! Sao cậu lại có ngọn lửa vực sâu? Thiếu gia dạy cậu sao? Không! Không thể nào! Ngọn lửa vực sâu không có pháp quyết, thiếu gia là hỏa linh bẩm sinh, chỉ có mỗi mình thiếu gia mới biết dùng!"
"Các người cho rằng thằng quỷ Narendra đó là thánh nhân chuyển thế thật à? Các người đúng là ngu hết chỗ nói! Ngọn lửa vực sâu… há há há…" Abhishek cười thé lên: "Đó chỉ là tinh khí của Chúc Long mà thôi! Thiên Tà nhét một ít tinh khí của Chúc Long vào trong cơ thể phu nhân Kara, lúc đó bà ấy đang mang thai. Tinh khí hòa vào thai, bởi vậy nên sau khi sinh ra, Narendra mới có khả năng sử dụng Tam Muội Chân Hỏa bẩm sinh đấy. Bà nghĩ kỹ đi, ngoài chơi lửa thì cậu ta còn biết gì khác?"
"Không thể nào!"
Tolama vô cùng kinh ngạc và giận dữ tột độ, bởi nếu những gì Abhishek nói là thật, thì có nghĩa là công chúa Kara, nàng công chúa kiêu hãnh của tộc Rakshasa đã bị Thiên Tà vấy bẩn.
"Cậu nói bậy! Thiếu gia Narendra là con của đại vương của Nandin và công chúa Kara, là sự kết hợp giữa Ngưu Thần và Rakshasa. Thiên Tà là Tà Thần ngoại vực vô hình vô chất, sao ông ta dám..."
"Đúng! Vì Thiên Tà vô hình vô chất nên mới phải mượn thực thể." Khuôn mặt Abhishek trở nên kỳ lạ, ánh mắt mơ màng như thể vừa nghĩ tới điều gì đó đê mê làm người ta say đắm: "Lúc Thiên Tà gần gũi công chúa Kara đã mượn cơ thể của tôi! Ôi, cơ thể của Kara Nandini tuyệt vời lắm luôn ấy! Tôi chưa từng nghĩ, tộc Rakshasa cũng có thể sinh ra một người phụ nữ xinh đẹp đến vậy!"
"Không!" Tolama điên cuồng hét lên: "Thằng quỷ sứ! Tại sao cậu lại nói những chuyện này với tôi chứ? Cậu đi chết đi! Đại vương Nandin sẽ không tha cho cậu đâu!"
Mặc cho Tolama có mắng thể nào đi nữa Abhishek vẫn không hề nao núng.
Ngọn lửa thuần khiết trên tay hắn từ từ áp sát vào khuôn mặt Tolama.
Khi hơi nóng của ngọn lửa bắt đầu thiêu đốt da thịt, nỗi sợ hãi bắt đầu sinh sôi trong nội tâm của Tolama. Bà ta không tin những gì Abhishek nói, càng không thể tin thằng thuộc hạ từng bị mình coi như chó lại có thể nắm giữ ngọn lửa vực sâu.
"Xin cậu bỏ qua cho tôi!" Cuối cùng Tolama cũng bắt đầu cầu xin tha thứ, khát vọng sống khiến bà ta vứt bỏ cả tự tôn.
Abhishek chờ mỗi khoảnh khắc này, nếu Abhishek ngang ngược hơn xíu có lẽ hắn đã không đốt bà ta chết rồi. Thứ hắn muốn là ả đàn bà từng coi trời bằng vung, ỷ lại mình là Rakshasi, là người thiếu gia Narendra tin dùng nhất mà sai sử hắn như một con chó phải đánh mất hết tôn nghiêm.
Ngọn lửa từ từ nuốt trọn gương mặt Tolama...
...
Mã Sơn đang cày hăng say thì Tra Na Lệ đột ngột đẩy anh ta ra.
"Sao vậy?" Mã Sơn không vui nói.
"Có chuyện rồi!" Tra Na Lệ vừa mặc áo vừa nói: "Thuyền cháy rồi!"
Mã Sơn biết năng lực của Tra Na Lệ. Cô ấy vận dụng thuật Vạn Mộc Sinh Phát, có thể cảm nhận từng biến đổi nhỏ nhất của mọi món đồ bằng gỗ trên con thuyền này.
Mã Sơn cũng nhanh chóng cảm nhận được ngọn lửa đang bùng cháy ấy đang hòa cùng một nhịp con tim anh ta.
Mã Sơn nhảy xuống giường, đứng dậy mặc quần áo, chửi: "Má, thằng quỷ Narendra này muốn đốt thuyền!"
Anh ta chỉ mới thắng được chiếc thuyền này, không chỉ mỗi thuyền, mà là còn bao gồm toàn bộ tài sản và đám đại gia của thành phố Atlan.
Nếu bị cháy giữa biển cả mênh mông, chuyến đi này coi như công cốc.
Cửa phòng bị đập ầm ầm.
Mã Sơn và Tra Na Lệ vừa mặc quần áo xong, cửa đã bị đạp tung ra. Abhishek lao vào hét lớn: "Mã Gia! Tiêu rồi! Khoang thuyền cháy rồi, chạy thôi!"
Mà lúc này, ngọn lửa tinh khiết ấy đã thiêu rụi tất cả các bức tường bên ngoài căn phòng, luồng năng lượng hủy diệt đập thẳng vào mặt.
Cả một du thuyền xa hoa lớn nhất thế giới đã biến mất giữa biển chỉ trong nháy mắt, đến tro bụi cũng chẳng còn.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất