Narendra mỉm cười: "Thì ra trên người anh thật sự có một chiếc xương sườn màu đen! Lúc sư phụ Thiên Tà nói với tôi, tôi còn tưởng ông ấy hù tôi cơ đấy!" 

             "Thiên Tà?" 

             Mã Sơn đoán Thiên Tà mà Narendra nói tới chính là tà thần ngoại vực ký sinh trên gỗ xương rồng, thì ra nó tên là "Thiên Tà". 

             "Tôi biết anh đang gài tôi, nhưng không sao, dù gì anh cũng chẳng sống được bao lâu, nói cho anh biết cũng không sao." Narendra nói, "Chiếc xương sườn trên người anh là thánh vật, anh chỉ là người phàm, căn bản không xứng có thứ đó. Đợi tôi lấy về, để sư phụ Thiên Tà sửa lại hóa thạch Chúc Long cho tôi dùng, tôi sẽ trở nên mạnh như Chúc Long." 

             Mã Sơn nhíu mày, nghĩ đến liên hệ giữa ngọn lửa vực sâu của Narendra và hồn đèn trong cơ thể mình, anh đại khái hiểu ra. 

             "Thì ra Tam Muội Chân Hỏa của cậu là ăn trộm từ Chúc Long à!" 

             "Hừ, sư phụ Thiên Tà giúp tôi luyện tinh khí của Chúc Long, tôi sinh ra trong lửa, sao có thể nói là ăn trộm? Ngọn lửa vực sâu với tôi là một, ý niệm của tôi chính là ý niệm của lửa. Thôi, tôi nói đủ nhiều rồi, câu hỏi thứ hai của anh đâu?" 

             Vốn dĩ câu hỏi thứ hai Mã Sơn định hỏi là về mối liên hệ giữa Hồng Hài Nhi và giáo hội Bà La Môn, cùng nguyên nhân thật sự đằng sau sự kiện ở thành phố Atlan. 

             Nhưng giờ anh ta đổi ý rồi. 

             Anh ta biết sự tồn tại của Thiên Tà là một mối hiểm họa cực lớn. 

             Nhớ tới chuyện năm xưa Thiên Tà ký sinh lên gỗ xương rồng, mượn danh Hắc Mộc Thần tác oai tác quái ở Nam Dương, loại tà thần như thế tuyệt đối không tốt bụng đến mức giúp Narendra trở thành Chúc Long. 

             Mã Sơn đoán Thiên Tà đang lợi dụng Narendra, mượn tay Narendra đoạt lại Hắc Mộc Tủy, sửa lại hóa thạch Chúc Long, rồi dựa vào bộ xương của Chúc Long mà sống lại. 

             Vậy xem ra năm đó hắn ký sinh trên Hắc Mộc Tủy chẳng phải ngẫu nhiên, nói không chừng từ lâu đã nhắm vào thân thể Chúc Long. 

             Đồng thời, Mã Sơn cũng xác nhận thêm một điều: hồn đèn của anh ta - đèn Chúc Long Cửu Âm - rất có thể đúng là vật của Chúc Long, biết đâu là đôi mắt Chúc Long, cũng có thể là trái tim Chúc Long, thậm chí có khi là long đan của Chúc Long. 

             Chỉ không rõ là do vị đại năng nào đã luyện hóa thành hồn đèn. 

             "Hóa thạch của Chúc Long ở đâu?" Mã Sơn hỏi câu hỏi thứ hai. 

             So với chút chuyện ở thành phố Atlan, chuyện này hiển nhiên quan trọng hơn. 

             Biết hóa thạch Chúc Long ở đâu thì ắt cũng biết Thiên Tà ở chỗ nào. 

             "Hehe, không ngờ anh lại hứng thú với hóa thạch Chúc Long, chẳng lẽ còn muốn chiếm làm của riêng?" Narendra cười khinh miệt, "Đáng tiếc, dù tôi có nói cho anh, anh cũng không lấy nổi, thậm chí còn chẳng xuống đó được, nhìn cũng không thấy. Ngay dưới con tàu này, dưới đáy Đại Tây Dương, có một tòa Thủy Tinh Cung, hóa thạch Chúc Long đang nằm trong đó. Sao nào, anh muốn xuống xem không? Hahaha!" 

             Mọi người đều tưởng thiếu gia Narendra đang nói đùa, riêng Mã Sơn thì không. 

             "Thủy Tinh Cung..." 

             Anh ta nhớ tới cổng chào sừng sững ở quảng trường trước cung Manha tại thành phố Atlan, trên đó khắc ba chữ "Thủy Tinh Cung". 

             Tra Na Lệ bảo đó là kiểu chữ triện cổ của loài rồng. 

             Xem ra đám người này đã sớm phát hiện Thủy Tinh Cung dưới đáy biển, rồi bắt chước mà dựng một cổng chào. 

             Vậy thì chủ nhân hiện tại của Thủy Tinh Cung là ai? 

             Mã Sơn liếc Narendra một cái. 

             Chắc chắn không phải đứa trẻ kiêu ngạo non nớt trước mắt này, mà cũng chẳng phải Thiên Tà. 

             "Này, mặc đỏ chót lại còn biết phun lửa, bố cậu chẳng lẽ là Ngưu Ma Vương hả?" Mã Sơn bỗng cười hì hì hỏi. 

             Narendra có vẻ cực ghét câu hỏi đó, liền nổi giận: "Hừ, đây đã là câu hỏi thứ ba, tôi không có nghĩa vụ phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh nữa. Nhưng trò chơi giữa chúng ta chưa kết thúc đâu, giữ kỹ cái xương sườn ấy, tôi sẽ tới lấy." 

             Nói xong, cậu ta hất tay áo, quay lưng bỏ đi. 

             Đúng lúc Narendra bước ra thì Tra Na Lệ từ bên ngoài đi vào, hai người lướt qua nhau. 

             Tra Na Lệ đi tới ngồi xuống cạnh Mã Sơn, cười nói: "Sao lại chọc con của người ta giận đến thế?" 

             Mã Sơn nói: "Người ta định moi xương sườn của chồng em đấy!" 

             "Ha, hôm nay còn không moi nổi, sau này lại muốn moi à?" 

             "Không sợ trộm, chỉ sợ trộm dòm ngó!" 

             "Vậy thì bắt tên trộm lại." Tra Na Lệ vịn vai Mã Sơn, xoay mặt sang trước mặt Mã Sơn, mang theo vài phần tán thưởng, lại có vài phần tò mò xa lạ mà nhìn anh ta, "Chồng à, chuyện hôm nay không giống phong cách của anh." 

             "Phong cách gì của anh?" Mã Sơn hỏi. 

             "Theo phong cách trước giờ của anh ấy, con tàu này đã chìm từ lâu rồi, còn thằng nhóc ngỗ nghịch kia thì anh đã thay bố mẹ nó đánh đít không biết bao nhiêu cái. Hôm nay sao lại lịch thiệp thế?" 

             "Ha ha ha ha!" Mã Sơn cười lớn, "Đợi phụ huynh thằng nhóc ngỗ nghịch kia lộ mặt rồi đánh luôn một thể, chẳng phải hay hơn sao?" 

             Hai người vừa nói vừa cười, khiến cả đại sảnh nhìn mà ngơ ngác. 

             Mọi người đứng ngẩn ra, chẳng biết phải làm gì. Khi Narendra rời đi không dẫn họ theo, họ đương nhiên cũng không dám đi. 

             Theo ván cược vừa rồi, bọn họ đã trở thành tài sản riêng của đôi vợ chồng phương Đông đang trò chuyện vui vẻ trước mắt. 

             Mã Sơn ngẩng đầu lên nhìn, chợt thấy Abhishek vẫn đứng ở đối diện, ngạc nhiên nói: "Sao anh còn ở đây? Không đi theo chủ anh à?" 

             Abhishek không hề hoảng, chỉ hơi khom người, mỉm cười nói: "Anh Mã, tôi chỉ là một quản lý chuyên nghiệp, là người làm công, đã làm công thì làm cho ai cũng vậy. Narendra đã thua cả con tàu đánh bạc này và mọi thứ ở thành phố Atlan cho anh Mã, vậy tôi cũng nguyện dốc sức làm trâu ngựa cho anh Mã. Dĩ nhiên, nếu anh Mã không cần, tôi sẽ đi ngay." 

             Mã Sơn hơi bất ngờ. 

             Dù là diễn hay trong lòng có tính toán gì, ít nhất sự điềm tĩnh và gan dạ này đáng khen. 

             Mã Sơn vừa mới tới Đại Tây Dương đã thắng một khối tài sản lớn như vậy, đúng lúc cần người quản lý, bèn nói: "Được, vậy để xem anh có làm tốt vai trò quản lý chuyên nghiệp không. Trước hết giúp tôi thu xếp con tàu này và đám người kia, thống kê tài sản đứng tên họ." 

             "Vâng, anh Mã, cô Mã, xin mời hai vị về khoang tàu nghỉ ngơi, chỗ này giao cho tôi." Abhishek nói. 

             Mã Sơn gật đầu, nắm tay Tra Na Lệ đứng dậy. 

             Lúc này đám người trong sòng bạc mới như bừng tỉnh khỏi mộng, hiểu ra mình đã thành tù nhân, Narendra đã hoàn toàn vứt bỏ bọn họ. 

             Những người này toàn là ông trùm một phương, đại gia trong giới cờ bạc, trong lòng sao có thể phục. 

             Trong mắt người ngoài, cả ván cược chỉ là một người lớn với một đứa trẻ chơi đùa với lửa, còn trận chiến kinh tâm động phách giữa Tra Na Lệ và Tolama diễn ra trong kho hàng vắng người, chẳng ai trông thấy. 

             Vì vậy họ không cảm thấy vợ chồng Mã Sơn lợi hại. 

             Cuối cùng cũng có kẻ đứng ra, cười khẩy: "Phi! Muốn tiếp quản tài sản của chúng tôi, họ Mã, anh có tư cách đó sao?" 

             "Đã chơi thì phải chịu!" Mã Sơn nhìn hắn nói, "Lúc thiếu gia Narendra của các người đẩy các người lên bàn cược, các người không phản kháng, thì các người đã mất tư cách thương lượng rồi." 

             "Hừ hừ, ván cược dựa vào thủ đoạn lừa trẻ con mà thắng, mày cũng mở miệng nói được à? Thiếu gia Narendra là trẻ con, còn bọn tao thì không!" 

             "Sao, ông muốn quỵt à?" 

             "Tao quỵt!" Người kia hung hăng bước lên một bước, "Đừng quên đây là Đại Tây Dương, là hải phận quốc tế, bọn tao không chung, mày làm gì được tao?" 

             Mã Sơn cười khẩy, tự nhủ mấy người này, không bị dạy cho một bài học thì vĩnh viễn chẳng biết mình mấy cân mấy lạng. 

             Nhưng anh ta còn chưa kịp ra tay, chợt nghe "đoàng" một tiếng súng. 

             Trên đầu người kia xuất hiện một lỗ máu, rồi ngã phịch xuống đất. 

eyJpdiI6IkJBeCt3aldZcFFJejhHWGxhMWRtb3c9PSIsInZhbHVlIjoiSm1KOUREUUYrdlU1aVkyXC9cL3diSUNiUHFzRlZVV1ZGZHZmWkc1a2hPc3NwZklieFwvb281U2Z6MEMxR2tQY3g2NUZnbEZtRmlmR2ZUK2dkSUNjRE5DNjEyVnczTTkzTGxxeG94MGRWWGZ3OGkydjUrbEtxNXY2RzVOeFJHOGUwc2QzU0h5Sm0wVGdsTkNUZnhHSUtvK2tweVwvVXRJWnNLVnkxbUQrM3gyME5GUm4zSVhpVGVsKzNwalViRFpEcXB2anBUaE55aUp4OFp3NFYwOGhsMEJiNGsycDlcL1JGK0RXQ21Ib3ZrdzNERmdLZERXUjR4OE5rVThWbW5hV29rWUN1M0FpR0V2b1paT21sVStqNHlHOUR5ZVBlb3pDakpmYWExeVhRRTNvSTV0aCtKYkFleTF3Z0xTTU16VjNkWkMzbkxWYXFzbnJSU01iSEdxZTlnYTZDTmpvMytPZkxIXC9ObW96NHJPZ2t5UGpmbU51dDdDeDg5K2NvZFhRMjJNTVkzQVFiclViRGFPTEh1cjNWVjlaaHc1S0pIMEoyXC9yUUoxWEkwenhwQW9XeUh3MGtUeVB0bWlMNFhLemVRc1UxRzVsVm85a1ZVUUx2bkVNRTdDelRNRGpudkVicklhUmxYUDZVQTVMdk96Z1g4QWF3YW80OElkSFZGcEtcLzI3N3NJV05CU1VkZDRBdmJ4RVhjSEt4NFBMZ09aZUsxYlYwUmxNbDRLcGdWNzhIVzA9IiwibWFjIjoiZTcwZWRjMDJiODA2OTZjNTZlMzI3MTNkM2U1YjZmMGQ5MWFjYWY3MTRjNzdmMDY3OTNmZDY0MWI0OGM1OTg3OCJ9
eyJpdiI6IjNhV3p4QjBcL1dOK3gxc25BeHRMSThnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik04dXZlb0hpNUJNWThkcUtTeHJ4TUpCb0lrT053MVhuSlVnTHpGMmliRFZwcFdEQmVDWUN0a0tHeU9UM2NmQklwR3hwZkpjb210V2xhaVY3Tkt0VkJjMG9vQytZZ1dVa1FYZ1pFSWJCbHZTN1JvOGtTUmNTU3k0TWlpOGNmTzdLcmI5a1A5M3dUekl2dU5SNUVzQllUV0tXblwvZ3hRU2dWV3VLalwva1hNRDlyMmhWZFJXUW1McUlvNHNpalFlVDduIiwibWFjIjoiMzA1MjkzMWZkMjEwZWRjNzVlMTkyM2ZmYzgxNGU4ZTk5YzA2NWQ3MDU1ZWM0MzA2N2RjY2M2MTcwYWYxOTRkZiJ9

             Mã Sơn lại một lần nữa nhìn Abhishek bằng con mắt khác, vỗ vai hắn, nói một câu: "Được, vậy giao cho anh đấy."

Ads
';
Advertisement
x