"Rakshasi?" 

             Mã Sơn cảm thấy hình như mình đã nghe cái tên này ở đâu đó rồi nhưng lại không sao nhớ nổi, có lẽ là trong một bộ phim hay gì đó từng xem qua trên Tivi. 

             Người đàn bà lớn tuổi cười ha hả, nếp nhăn trên mặt bà ta chuyển động như lũ giòi ngúng nguẩy: "Nếu đã biết tôi là ai thì sao còn chưa chịu ngoan ngoãn đầu hàng? Tôi nghe nói Pháp Đế Mã đã rời khỏi Nam Dương, Đại Mã có Thần Nữ mới, người đó là cô đúng không? Nếu vậy thì chắc hẳn Thần Nữ Lệnh cũng đang nằm trong tay cô? Giao Thần Nữ Lệnh ra đây, tôi sẽ tha mạng cho cô." 

             Mã Sơn bỗng bật cười: "Vợ, bà ta bị bệnh à? Bà ta đang kêu vợ chồng mình đầu hàng kìa!" 

             Tra Na Lệ lạnh lùng hừ một tiếng: "Hừ! Một lũ tộc Rakshasa làm tay sai cho Bà La Môn. Sao? Chẳng lẽ bà đã quên tộc trưởng Ravana của bà đã chết như thế nào ở Nam Dương rồi hả?" 

             Vẻ mặt Rakshasi lập tức thay đổi làm lộ ra vẻ hung ác, giọng đầy căm phẫn: "Cô cho rằng Pháp Đế Mã có thể gây hại cho vua Ravana của chúng tôi sao? Nếu không nhờ có kiếm tiên đó thì sao Ravana chết ở Nam Dương được chứ? Hừ hừ, cô cho là nhắc tới người đó thì tôi sẽ sợ cô sao? Theo như tôi biết, người đó đã đi xa từ lâu rồi, bỏ mặc sư phụ đáng thương của cô ở lại Nam Dương, để bà ta ở đó nhớ thương đơn phương suốt quãng đời còn lại!" 

             Tra Na Lệ tức giận quát: "Dám bôi nhọ sư phụ tôi, bà muốn chết à?" 

             Cô ấy duỗi một tay ra dùng lại chiêu hồi nãy, năm ngón tay biến thành những dây leo lao thẳng ra ngoài. 

             Nhưng lần này Rakshasi đã có chuẩn bị, bà ta cười khẩy, khoanh tay trước ngực kết thành pháp ấn, miệng lẩm bẩm đọc một câu gì đó. 

             Sau lưng bà ta lập tức xuất hiện hai cái bóng đen, rồi chợt vụt lên trước mặt bà ta. 

             Thì ra đó là hai con Dạ Xoa, một cao một thấp. 

             Con cao hơn cao hơn ba mét, to như cái cây khổng lồ, mặt xanh nanh dài, cơ bắp của nó sần sùi xấu xí như vỏ cây, nó cầm theo cây chĩa lao tới, quấn lấy một nhánh dây leo vào nĩa rồi cuộn thành một cục. 

             Con Dạ Xoa lùn hơn thì trông như một đứa trẻ ba tuổi, da xanh đen tỏa ra ánh sáng xanh lục lấp lánh, đôi mắt mở to, hai chân khụy xuống rồi nhảy bật lên cao, lao thẳng về phía Tra Na Lệ như một mũi tên đã rời cung. 

             Một tay của Tra Na Lệ bị con Dạ Xoa cao quấn chặt, đành dùng tay còn lại đã biến thành dây leo đón lấy con Dạ Xoa nhỏ đang lao tới. 

             Nhưng con Dạ Xoa nhỏ ấy cực kỳ linh hoạt, cơ thể vừa chạm vào dây leo là bật ngược ra ngay, đổi hướng rồi lại lao tới lần nữa. 

             Những sợi dây leo được ngón tay Tra Na Lệ biến thành cũng chuyển động trong không trung, năm sợi dây leo vừa chặn lại vừa tấn công. 

             Con Dạ Xoa nhỏ liên tục nhảy nhót giữa không trung, còn những dây leo cũng vung loạn xạ, trong phút chốc khó phân thắng bại. 

             Con Dạ Xoa cao thì liên tục xoay cây chĩa trong tay, cố gắng vặn đứt đám dây leo đang quấn quanh. 

             Thấy dây leo đã bị quấn căng hết cỡ, ánh mắt Dạ Xoa lóe lên ánh sáng thắng lợi,đột nhiên Tra Na Lệ vẫy tay một cái, đám dây leo lập tức buông ra, cây chĩa Dạ Xoa đang cầm xoay tròn, vuột khỏi tay Dạ Xoa rồi bay vút lên trời. 

             Dây leo lại nhảy múa vươn thẳng lên trời, quấn lấy cây chĩa đó rồi kéo về, rơi thẳng vô tay Tra Na Lệ. 

             Tra Na Lệ vung tay ném chiếc nĩa về phía con Dạ Xoa lùn kia. 

             Con Dạ Xoa lùn không lường được chiêu này, mà hình như nó cũng chẳng có khả năng chống lại vũ khí của đồng loại mình, chỉ nghe “phập” một tiếng, cây chĩa đâm thẳng qua ngực nó. 

             Con Dạ Xoa cao gào lên một tiếng định lao tới cứu con Dạ Xoa lùn, nhưng mười sợi dây leo đã lao tới tấn công nó từ hai phía, nhanh chóng quấn nó lại rồi trói chặt. 

             Dây leo kéo mạnh về hai phía, cơ thể Dạ Xoa bị xé toạc, một ít chất lỏng màu xanh lục rơi xuống như mưa, len vào khe nứt dưới đất. 

             Rakshasi không ngờ hai con Dạ Xoa lại bị giết chỉ trong thời gian ngắn như vậy. 

             Bà ta cả kinh, liên tục biến đổi thủ ấn, niệm chú không ngừng, hư không xung quanh xuất hiện vô số bóng đen, từng con Dạ Xoa nối tiếp nhau xuất hiện giữa hư không, có cao có thấp, có mập có gầy, có đứa cầm chĩa, có kẻ vung dao, có con giơ móng dài, có con nhe răng răng nanh nhọn hoắt. 

             Cảnh tượng kinh hoàng chỉ có ở trong phim ấy khiến người có mặt rã rời tay chân, bủn rủn ngồi bẹp dưới đất. Số ít còn đứng vững cũng run lẩy bẩy. 

             Hơn chục con Dạ Xoa đồng loạt lao tới. 

             Mã Sơn nhìn Tra Na Lệ, cố gắng kiềm chế ý định muốn ra tay. 

             Anh ta biết vợ mình hiện tại đã không còn là người vợ năm xưa nữa. 

             Năm đó, để lấy lòng Hắc Mộc Thần, Mạn Đan đã muốn dâng Tra Na Lệ cho Ma Thần. Để giữ gìn trinh tiết, Tra Na Lệ đã kích hoạt cổ tuyệt tình, khiến cơ thể thối rữa mà chết. 

             Sau đó, Lý Dục Thần đã dùng một đoạn xương sườn của Mã Sơn để tái tạo lại cơ thể cho Tra Na Lệ, còn mượn cả sức sinh sôi của cờ Thanh Mộc mới giúp Tra Na Lệ đã chết được sống lại. 

             Từ sau lần đó, Tra Na Lệ như lột xác. Cơ thể cô ấy trở nên cứng cỏi chẳng khác gì Mã Sơn, huyết mạch còn ẩn chứa sức mạnh sinh sôi của muôn loài cây cối. 

             Có thể cái này đang hòa làm một với truyền thừa nữ vu Tùng Lâm của Pháp Đế Mã. 

             Sức mạnh của nữ vu Tùng Lâm đến từ rừng rậm, mà bản chất là đến từ đại địa, chỉ cần đất không khô cằn, họ sẽ có được nguồn năng lượng vô tận. 

             Mà Tra Na Lệ sau khi sống lại còn gần với nguồn của sức mạnh ấy hơn cả Pháp Đế Mã, đó là vì thế cơ thể cô ấy có thể biến thành cây, những ngón tay có thể biến thành dây leo. 

             Mã Sơn sờ tay lên ngực, ngẫm thử không biết vợ được tái tạo từ xương sườn của mình có bao nhiêu sức mạnh tiềm ẩn nữa. 

             Chỗ xương sườn bị mất của anh ta gắn một đoạn Hắc Mộc. 

             Sau khi được Hắc Hỏa và Lôi Đình rèn luyện, Hắc Mộc từng bị Ma Thần trú ngụ ấy đã trở thành một trong những thứ cứng và mạnh mẽ nhất thế giới. 

             Hiện tại Hắc Mộc đã dần hòa làm một với cơ thể anh ta, nếu không nhớ lại chuyện cũ, Mã Sơn còn chẳng cảm thấy chỗ này có một khúc xương thuộc về Ma Thần. 

             Lúc này, hơn mười con Dạ Xoa kia đã lao đến, một luồng gió tanh tưởi buồn nôn mang theo cảm giác khó thở và khí tức chết chóc ập đến như nước lũ. 

             Rakshasi cười man rợ. 

             Ngay lúc này, Tra Na Lệ đột ngột biến mất. 

             Nụ cười của Rakshasi tắt ngấm. 

             Ngay sau đó, vô số cành cây và dây leo đột ngột mọc dài ra khỏi mặt đất, lít nhít vươn thẳng lên trời. 

             Các khe nứt của tòa nhà lập tức bị những cành cây và dây leo ấy lấp kín, không còn nhìn thấy gì nữa. 

             Đám Dạ Xoa rơi vào trong đám dây leo rậm rạp, phát ra tiếng xào xạc như tiếng khỉ trong rừng, nhưng rất ngay sau đó lại im bặt. 

             Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng ấy, những người mắc chứng sợ lỗ xỉu ngay tại chỗ. 

             Một lúc sau, khu rừng dần biến mất, để lộ khung cảnh ban đầu. 

             Đám Dạ Xoa đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại trên mặt đất một chút chất lỏng sền sệt màu xanh tanh nồng. 

             Chỉ có một sợi dây leo vẫn kiên cường đứng sừng sững trên mảnh đất đó, ngọn cao chót vót của nó cuộn lấy Rakshasi và Abhishek. 

             Dây leo chợt vung mạnh ném cả hai xuống đất. 

             Abhishek nằm bẹp dí như bùn nhão, còn Rakshasi cũng chẳng còn sức để thi triển pháp thuật nữa. 

             Mã Sơn nhìn cảnh đó, không nhịn được bật cười. 

             "Vợ yêu oai phong số một! Vợ yêu mạnh mẽ bất khả chiến bại, lưu danh muôn đời!" Anh ta khen ngợi khoa trương vô cùng. 

             Tra Na Lệ cười mắng: "Thôi em xin, lắm mồm quá đi, chắc đang chửi thầm trong lòng nhờ. May là em chưa làm anh mất mặt, đúng không?" 

eyJpdiI6IjNoOVlpeGxXS3NMU0didWc3bWQ5Vmc9PSIsInZhbHVlIjoiU1YxR2tpTDcxTFFFc3ExcUd1VHQxUU56TnNLcVR1N1lIK0tMWHdjaWpYQU5QMFFYYkZWXC9qRkJhNzlacWxYdk1lVGlwYlVMTGhUMHZvSW8xcDk5aHE3eXBoMTNTWHN3SktnTzhsRDBOT0wxWlJRNGE1TEVRRDJJUEdhOVZCUVp4UUpBRXE4TWpqZURnY3dlK3pWRVlXUWF3TkV6azNVbXFGNGpndjBOR2Flc1ZWNER2b1wvMmpRSVVlNTNsbGFyMVJ1THFOaXl5WkxURzdKWjkwNTM3MytweHE1K3JaUm40bW9vVTJuMmZxaFl6WWJPRlhMSzZPQzRsMWxJeklmYlBiR0VBekxIcllVMks5Zm9TSVhyRGlPVEdKb0tkcXRiVXdCdHdrMHNucVl0UGdacVEyczJvK2Z3bk9GaHI5OEdRaFR6TTYwbHg0bkpGVlRBZDJIZmNpbGZjYWtUQWN1b01UeHM2MEcxUFhacHFRM3pMWm5OVGFPK0lWNlZBeXpmU1U2OXlGcVFVcTVERm05aElaK1RVcjlcL3B3Q0N6MzJSN1wvbElxTkQ2SmZjQ3R0VUtKQ3F2blJ6YU9UTjJRbFphNTkwd2JEMTJReDhNblVaaTVBeW9ySWh4WjFnYkMwV1RvU0xoSHdBSHJmOTAxUFVvMUdlZjBiZFcwWW5iTUxpbVpkcXY5YjdmMDRvak1OcEEwSElQMzBlZFBCKytyanpPRmRVSHFkMjl6YUs3bG9xSHZybXVlRFJtMzlGd01sKzNWeEpydVp6SFlENll0cHhIUkRpKzZDVVRnSEQxcUFjMWZkSmZZTjFraUxYWXUrT1pzSTFBV21TK2dySjZvSk92aWNlM0p2dGpZYlpPT2FvOGV6MVpGSDR3OTNKSWpYUmRqZ0ZhUGRJS0xiN0RFPSIsIm1hYyI6IjA5OTg5NTkxZjE5ZWFjMmZjNTA0MmM2YzRlNzM0NjUwN2QwOWM2N2RjNGQyMDMwNTliNGUxODVlZWRlOWVkNjcifQ==
eyJpdiI6InNXTExuNU14a2p0UnNVTm5QREFtaXc9PSIsInZhbHVlIjoiQ2srSUdPWFVGUXlRbjJEeVJLcGRxXC9LNzFQbXp5YzF2eTJRVWNVSk5lakZFWGlzYXVjSG1LZWZVbWk3bFErUEtDakdHUkZyTmpSZTJZR0x0eVlWUngwQVFrekNcL245OGEzM3JwbWI5eGl0MWdMeEo0Z3JQekVFV25yMURjTVNRaEhFemM3WVQrSGEzVWU4aEVCR0dhY0FPYlFsd1VBQWt2NE5BTW1WcW9hOHVlKzdZb2lLcGE3WnduUEpFSHZoOTVrdVwvalJUclFSZDFvK0drcFo4RTJrcGsrMVg3NnhLZ1NoOFwvd3l0elJ3V1BSbWRZM25QbmpFYkZETk5TcU5oNFkiLCJtYWMiOiJjOGJhMjkxZDU5ZGRkOTM3NWFmODQ1ZTJjMzAyYzAzMTJlZGNjOTllYmU5NmVjYTUzYmUzZTUzMThmYmY2ODA1In0=

             "Ai da!" Mã Sơn nhảy dựng lên, hét lớn: "Chọc thủng thận rồi, tối nay không làm ăn gì được rồi!"

Ads
';
Advertisement
x