Sau khi thủy triều rút, mọi người quay lại đảo Cửu Long.
Quả nhiên Lâm Vân đã trở thành tâm điểm của trận hải chiến này, hào quang lấn át cả mấy thượng tiên của Thiên Đô.
Những kẻ trước kia từng khinh thường cậu ta nay đều đổi giọng, thi nhau hỏi xem cậu ta là ai. Khi biết cậu ta là em vợ của Lý Dục Thần lại cảm khái nói rằng quả nhiên tiên môn không sinh ra kẻ tầm thường.
Tất nhiên là cũng có người tỏ vẻ khinh thường, cho rằng cậu ta số đỏ, sinh ra trong một gia đình tốt, có chỗ dựa vững chắc. Ai cũng biết Lý Dục Thần là đệ tử của Thiên Đô, Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc là sư huynh sư tỷ của Lý Dục Thần nên đương nhiên sẽ bảo vệ Lâm Vân, cố ý để cậu ta hưởng hết hào quang.
Lắm thầy thì nhiều ma, người đông thị phi ắt cũng nhiều hơn, giới tu hành cũng chẳng phải ngoại lệ. Các tiên nhân của Thiên Đô cũng không để tâm đến những chuyện này.
"Đệ nhớ cổ pháp ở Thiên Đô cũng có ghi Vũ Bộ, chỉ là nó bình thường hơn tiên thuật nên ít có đệ tử Thiên Đô nào luyện tập, ai mà ngờ Dục Thần lại đọc được Vũ Bộ và nhớ nằm lòng nó, sau lại còn dạy cho Lâm Vân đâu." Lục Kính Sơn nói.
Tô Bích Lạc nhớ đến cuộc đối thoại với phân thân của Lý Dục Thần bên bờ Nhược Thủy thì thở dài nói: "Lần này tỷ gặp phân thân của Dục Thần, cảm thấy cảnh giới của đệ ấy cao thâm khôn lường, khó trách sư phụ lại nói đệ ấy là người đầu tiên trong năm trăm năm qua."
"Đúng vậy, hồi đó chúng ta còn thấy người nói quá lên, nhưng giờ nghĩ lại, quả là sư phụ rất có mắt nhìn người, nhận thấy Dục Thần có thiên phú khác thường ngay từ đầu rồi." Sau khi chiến sự kết thúc, Đỗ Thanh Hồi vừa từ chỗ trấn giữ trận pháp quay về nói.
Đã mấy năm ròng Đường Tịnh Huy không gặp Lý Dục Thần, ngờ ngợ nói: "Đệ ấy còn mạnh hơn cả Nhị sư huynh sao?"
"Có lẽ Nhị sư huynh có lẽ không nằm trong phạm vi được so sánh đâu." Đỗ Thanh Hồi nói.
Lục Kính Sơn lắc đầu nói: "Nếu Nhị sư huynh không nằm trong phạm vi được so sánh, thì còn lại có mỗi sư phụ thôi. Nhưng sư phụ là người khiêm tốn nên không bao giờ dìm Dục Thần xuống để nâng mình lên thành thiên hạ đệ nhất đâu."
"Vậy ra Nhị sư huynh vẫn mạnh hơn." Đường Tịnh Huy nói: "Có điều Dục Thần cũng đã rất kinh người rồi, đệ ấy mới hơn hai mươi tuổi chứ mấy, nhỏ hơn Nhị sư huynh tận bốn trăm tuổi lận! Ấy, không phải, nếu là Nhị sư huynh thì sư phụ phải nói là bốn trăm năm nay, sao lại nói năm trăm năm nay chứ?"
Tô Bích Lạc khẽ nhíu mày, quay sang nói với Lục Kính Sơn: "Lão Bát, đệ còn nhớ hồi chúng ta còn nhỏ, Đại sư huynh từng kể rằng năm trăm năm trước, Thiên Đô cũng từng có một thiên tài tuyệt thế..."
Lục Kính Sơn giật mình: "Ý tỷ là người đó..."
Ông ấy chợt im bặt, như nhớ ra cấm kỵ gì đó.
Tô Bích Lạc khẽ gật đầu: "Tuy tỷ và đệ chưa từng gặp tận mắt, nhưng sự tồn tại của người đó quả thật là sự thật không thể chối cãi."
"Hai người nói ai vậy?" Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy tò mò hỏi.
Lục Kính Sơn quay sang nhìn Tô Bích Lạc.
Tô Bích Lạc nói: "Hai đứa nhập môn muộn nên không biết người này cũng chẳng lạ gì. Tỷ và Bát sư huynh cũng chỉ nghe Đại sư huynh kể lại hồi còn bé thôi, mà sư phụ cũng chưa từng nhắc đến người đó. Sau này Đại sư huynh cũng không nhắc tới nữa, giống như người này đã trở thành điều cấm kỵ trong sư môn rồi vậy, chẳng ai nhắc tới nữa."
"Sư tỷ, rốt cuộc tỷ đang nói về ai thế?"
Nghe Tô Bích Lạc nói vậy, Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy lại càng thêm tò mò.
Tô Bích Lạc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thực ra hình như cũng chẳng có gì không thể nói, sư phụ và Đại sư huynh cũng chưa từng nói là không được nói."
Cô ấy liếc nhìn Lục Kính Sơn một cái.
Lục Kính Sơn gật đầu nói: "Đúng là như vậy."
Tô Bích Lạc nhận được sự xác nhận của Lục Kính Sơn mới nói tiếp: "Năm trăm năm trước, từng có mộ thiên tài tuyệt thế xuất hiện ở Thiên Đô. Theo lời Đại sư huynh kể, người ấy có tài năng phi thường, không chỉ nằm ở thiên phú và tu vi, mà còn nằm ở ngoại hình yêu nghiệt mang theo sức hút đặc biệt phát ra từ chính bản thân mình, khiến bất kỳ ai nhìn thấy dù là trai hay gái già hay trẻ, dù là thần tiên hay yêu quái đều chết mê chết mệt."
"Sư tổ vì thấy tướng yêu nghiệt của người đó ắt sẽ bị trời ghen ghét, nhưng lại không nỡ lãng phí thiên phú ấy nên đã cho người đó vào kiếm trận Vạn Tiên. Thế nhưng người đó lại không chịu ở yên trong trận, nhân lúc sư tổ bế quan đã trốn ra ngoài. Sau đó người đó lại chạy đến Dao Trì Côn Luân rồi ở lại đó nhiều năm trời. Chỉ là sau này lại không biết vì lý do gì, vị tiên nhân trong tiên cảnh Dao Trì lại tỏ vẻ bất mãn, bỗng gô cổ người đó lại rồi đưa về Thiên Đô."
"Cái tên Thánh Mẫu Dao Trì này, dù là đệ tử Thiên Đô hay người dưới trướng Vạn Tiên cũng không muốn nhận. Sư tổ cũng vì thế mà nổi giận, phế bỏ toàn bộ tu vi rồi đá một cú làm người đó rớt khỏi Côn Luân, rơi xuống nhân gian, từ đó biệt tung biệt tích."
Tô Bích Lạc nói đến đây thì dừng lại, quay sang nhìn Lục Kính Sơn như sợ sẽ chạm phải nỗi đau của ông ấy, bởi vì Lục Kính Sơn cũng từng bị trục xuất khỏi Thiên Đô, lưu lạc phàm trần, suýt nữa đã chết trên đảo hoang.
Lục Kính Sơn hiểu được tâm ý của cô ấy, đùa rằng: "Tỷ yên tâm, đệ chưa từng trêu chọc Thánh Mẫu."
Tô Bích Lạc liếc ông ấy một cái: "Đệ dám mới lạ!"
Lục Kính Sơn bật cười ha hả.
Tô Bích Lạc cũng bật cười theo: "Trời ạ, gỗ mục như đệ mà còn biết nở hoa à, mấy khi đệ cười đùa thế đâu."
Lục Kính Sơn nói: "Hầy, thật ra đệ đã thông suốt rồi. Năm đó đệ bảo thủ thật, cứ tưởng mình đang thay trời hành đạo, nhưng nào ngờ trong thiên hạ này thiện ác đẹp xấu gì cũng chẳng thể nhìn một cái là đã phân biệt được hết. Thứ cần thiết nhất để tu hành là có chí lớn, nhưng thứ kiêng kỵ nhất cũng chính là cố chấp. Đệ thấy thẹn với lời dạy của sư phụ, cũng thẹn với cái tên Thiên Đô!"
Ông ấy lại nói: "Từ sau khi gặp Dục Thần, nghe Dục Thần giảng đạo, ban đầu đệ còn tưởng đệ ấy không đi theo lẽ thường, nói năng bậy bạ, nhưng càng nghĩ thì càng thấy đệ ấy nói có lý. Có vài thứ trước kia lúc tu hành đệ mãi vẫn không hiểu được, giờ lại hiểu ra, có cảm giác như mây tản sương tan, mọi thứ đều sáng tỏ. Theo đệ thấy, năm xưa sư phụ nói thế vẫn còn bảo thủ quá, nếu xét về cảnh giới thì người ở năm trăm năm trước đó e là cũng chẳng sánh được với Dục Thần bây giờ đâu."
Tô Bích Lạc gật đầu tán đồng, cái chính là tâm thái hiện tại của Lục Kính Sơn khiến cô ấy rất yên lòng, trong lòng cũng vui mừng.
Đỗ Thanh Hồi và Đường Tịnh Huy càng nghe càng tò mò, không nhịn được hỏi: "Thất sư tỷ, Bát sư huynh, hai người nói nãy giờ mà không chịu nói tên, rốt cuộc người đó là ai vậy?"
Tô Bích Lạc nói: "Đạo hiệu của người ấy là Vân Hoa Tử, xét theo vai vế, tất cả chúng ta đều phải gọi người ấy một tiếng sư thúc."
...
Lúc này, Kỷ Quảng Lai và Ninh Phượng Toàn bước vào, đi theo họ còn có một người phụ nữ xa lạ.
Kỷ Quảng Lai nói: "Đại ca, anh em trong đoàn thuyền trở về đều đã được sắp xếp ổn thỏa rồi."
Ninh Phượng Toàn chắp tay cúi đầu nói: "Anh cả, nhiệm vụ chưa hoàn thành, xin trách phạt!"
Lục Kính Sơn phất tay nói: "Thôi được rồi, Phượng Toàn, vốn dĩ lần này nhiệm vụ đã vô cùng nguy hiểm, không thể trách em được, còn sống về được là đã tốt lắm rồi."
Rồi lại nhìn vào cô gái đứng cạnh họ, hỏi: "Đây là..."
"Anh cả, anh không nhận ra à?" Mặt mày Ninh Phượng Toàn hớn hở nói: "Lần này bọn em có thể thoát khỏi xúc tu của con quái vật bạch tuộc, tất cả đều nhờ cô ấy cả."
Lục Kính Sơn chợt nhớ ra, vỗ đùi nói: "À, cô chính là công chúa Trân Châu của tộc người cá!"
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất