“Nam Nam, đây là ảnh chụp chúng ta từ nhỏ đến lớn, em nhìn xem, trong ảnh cả hai chúng ta đều cười rất hạnh phúc.”
“Nhìn những bức ảnh này, anh càng nhận ra mình yêu em biết nhường nào. Anh không hề thích Phùng Dĩnh, anh kết hôn với cô ta cũng chỉ vì muốn giúp cô ta thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình. Bây giờ, gia đình cô ta đã biết cô ta kết hôn, sẽ không ép cô ta nữa. Ngày mai anh sẽ đưa cô ta đi làm thủ tục ly hôn, một tháng sau sẽ nhận được giấy chứng nhận...”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta tự cảm động đến mức rơi nước mắt, cảm thấy những lời anh ta nói thật nực cười.
Anh ta nói không thích Phùng Dĩnh, vậy tại sao lại hạ thấp thân phận để giúp cô ta, thậm chí không ngại trở thành một người đàn ông từng qua một đời vợ?
Anh ta dựa vào đâu mà nghĩ rằng chỉ cần anh ta quay đầu, tôi nhất định sẽ đứng yên chờ anh ta?
“Anh thật sự hiểu thế nào là yêu sao? Hạ Thành An, yêu hay không là do trái tim quyết định, không phải nhờ đường môi kẽ miệng. Hành động của anh nói cho tôi biết, người anh yêu là Phùng Dĩnh. Nhưng anh lại phủ nhận tất cả điều đó.”
Hoặc là nói, anh ta biết rõ mình thích là gì, nhưng người mà anh ta thích nhất lại chính là bản thân mình.
“Không… không phải như thế, Nam Nam. Trước đây là anh sai, anh chỉ coi Phùng Dĩnh như em gái. Cô ấy từ nhỏ đã bị gia đình trọng nam khinh nữ, nếu anh không giúp, cô ấy có thể sẽ bị cha mẹ gả cho một người xa lạ bất cứ lúc nào. Anh chỉ cảm thấy cô ấy đáng thương, muốn giúp cô ấy một chút mà thôi.”
“Anh muốn giúp cô ta, đó là việc của anh. Dựa vào đâu mà bắt tôi phải đứng yên chờ anh? Còn nữa, anh nói anh yêu tôi, vậy hôm qua anh biết rõ tôi vừa mới kết hôn, nhưng lại chạy đến nơi chúng tôi sống để lớn tiếng làm ồn, để mọi người soi xét chuyện giữa anh với tôi. Anh có từng nghĩ đến, những người hàng xóm xung quanh sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thế nào không?”
Hạ Thành An nghe vậy, vẻ mặt đờ đẫn, sắc mặt trắng bệch.
“Anh… lúc đó anh chỉ quá nóng lòng, không kịp nghĩ nhiều như vậy.”
“Chỉ một câu không kịp nghĩ nhiều của anh, đã có thể dễ dàng phá hủy cuộc đời tôi. Hạ Thành An, đây gọi là yêu sao? Đây rõ ràng là muốn tôi phải khó xử!”
Nếu là người khác, tôi có thể tin đây chỉ là hành động vô ý.
Nhưng nếu là hắn, ta không tin.
“Không phải như vậy!” Anh ta hoảng loạn muốn nắm lấy tay tôi, nhưng theo bản năng tôi kháng cự, lùi lại một bước, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta.
Anh ta thoáng hiện vẻ đau đớn, ánh mắt đỏ hoe, dùng thái độ cực kỳ thấp hèn cầu xin: “Nam Nam, anh xin em, đừng đối xử với anh như vậy.”
“Anh về đi, tôi đã kết hôn rồi. Sau này đừng quấy rầy tôi nữa.”
“Em quên những gì trước kia của chúng ta sao? Nam Nam, chính em từng nói, cả đời này không lấy ai khác ngoài anh!”
Hạ Thành An bất ngờ nhào tới, nắm chặt lấy cánh tay tôi không chịu buông.
“Nam Nam, em ly hôn đi. Một tháng sau, chúng ta sẽ có thể kết hôn. Đến lúc đó, anh nhất định cho em một đám cưới thật lớn. Những gì anh ta có thể cho em, anh cũng làm được. Hãy tin anh thêm một lần nữa, được không?”
“Buông tay!”
Tôi giãy giụa muốn thoát khỏi anh ta, nhưng lại bị anh ta nắm chặt hơn.
Anh ta kéo tôi về hướng chiếc xe của mình, miệng không ngừng lặp lại:
“Anh phải lập tức đưa em về nhà. Nam Nam, chúng ta từng nói sẽ ở bên nhau trọn đời.”
Dáng vẻ của anh ta hết sức điên cuồng.
Tôi có chút hoảng sợ, theo bản năng hét lớn:
“Lục Cảnh Châu!”
9. Anh có chút quen mắt
Chỉ trong chớp mắt, một bóng người nhanh như cắt lao về phía tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng gió rít lên dữ dội bên tai.
Bàn tay đang níu chặt lấy cánh tay tôi bất ngờ buông lỏng.
Tiếp theo đó, tôi rơi vào một vòng tay ấm áp.
Lồng n.g.ự.c của Lục Cảnh Châu nhấp nhô kịch liệt. Tựa đầu vào lòng anh, tôi cảm giác mọi âm thanh xung quanh dường như lặng ngắt. Chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập vang lên như tiếng trống trận.
Hạ Thành An bị anh đ.ấ.m ngã nhào xuống đất. Khi ngẩng lên, ánh mắt anh ta đầy đau đớn, hoang mang, nhìn người đàn ông xa lạ trước mắt mà gầm lên:
“Anh là ai?”
Lục Cảnh Châu nhẹ nhàng đặt tay lên eo tôi, như muốn tuyên bố chủ quyền, rồi đáp:
“Tôi là chồng cô ấy, Lục Cảnh Châu.”
Nói xong, anh cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi. Giọng nói trầm thấp chỉ đủ để tôi nghe:
“Đừng sợ, có anh đây rồi.”
Cơn bàng hoàng trong tôi dần dịu lại khi nghe câu nói ấy. Trái tim đang đập loạn nhịp cũng từ từ bình ổn, như chú chim non bị thương cuối cùng tìm thấy tổ ấm an toàn.
“Không thể nào! Nam Nam, lời anh ta nói không phải sự thật, đúng không?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất